GIẢI MÃ TÂY DU KÝ

Tây du ký kết là mẩu truyện trường thiên về hành trình dài qua phương tây thỉnh gớm của năm thầy trò: Tam tạng, Tề thiên, bát giới, Sa tăng, với con chiến mã trắng.

Bạn đang xem: Giải mã tây du ký

(Link cài đặt sách cuối bài bác viết)

Thông thường, người ta sơ ý, chỉkể có bốn, quên đi nhỏ ngựa, nguyên là nhỏ rồngngọc (ngọc long), thái tử máy ba, bé của Tâyhải Long vương nghêu Nhuận. Quên nói đếnngựa rồng, hợp lí vì phương châm đỡ châncho Đường tăng của ngọc long tam thái tửhình như có vẻ như lu mờ? lamg giảm bớt trí nhớ kể, vì chưng khôngthấy ở Tây du cam kết tản mác ẩn ngữ chỗ này,rải rác ẩn dụ vị trí kia, mà lại ngòi bút của NgôThừa Ân sẽ ung dung viết như giỡn chơi, nhưbông đùa, nhưng mà ý hàm tàng thì khôn xiết thực. Với nênhiểu nơi thực trong cái hư của Tây du ký,nét nghiêm chỉnh trong vẻ ba lơn của Ngô ThừaÂn như vậy nào?

Tây du ký là truyện xuất chũm gian, do đókhông bao gồm dấu ấn của Nho giáo, vì chưng Nho giáo về cơbản là đạo nhập thế, nằm trong phạm vi hìnhnhi hạ học tập mà thời buổi này Cao Đài hotline là ngoại giáocông truyền (exoterism).

Đọc Tây du mà lại bảo Ngô quá Ân có cáigọi là bốn tưởng phòng Trời, chống thiêntử, tức là đã quên đi ngay từ ban đầucâu chuyện xuất gia, thỉnh khiếp vốn đã hàmngụ ý ngoại thế gian pháp.<1>

Tây du nào tất cả chống ai đâu, bởi vì Tây du là câuchuyện ngụ ngôn, đem chuyện thỉnh gớm đểdiễn bày bốn tưởng thiền học tập giải thoáttrong đạo Lão, đạo Phật, ở trong phạm vihình nhi thượng học tập mà thời nay Cao Đài điện thoại tư vấn lànội giáo trung khu truyền (esoterism).

Muốn gọi Tây du, gọi Ngô vượt Ân,cần thiết biết hiểu giữa hai hàng chữ,nắm lấy tư chữ ý trên ngôn nước ngoài (ýở quanh đó lời).

Như chép ở ghê Viên giác, Phật bảolấy ngón tay chỉ trăng, nếu sẽ thấymặt trăng thì có thể biết rằng phươngtiện nhằm chỉ trăng rốt cuộc chẳngphải là phương diện trăng. Trang tử khuyên: «Có nơm vìcá, đặng cá hãy quên nơm. Có dò vì thỏ, đặngthỏ hãy quên dò. Bao gồm lời do ý, đặng ý hãy quênlời.»

Thế thì, vượt lên trên những hư cấu vănchương của Tây du cam kết với tài hí lộngchữ nghĩa của Ngô thừa Ân, cuộc thỉnh kinhcủa Đường tăng thực ra là chi?Đường tăng là ai đó? Nước Thiên Trúcvới chùa Lôi âm ngơi nghỉ đâu?

Sẽ là sửng sốt trường hợp nói rằng Đườngtăng vẫn còn đấy đang thỉnh tởm dù vẫn thỉnhkinh kết thúc rồi tự vạn cổ. Tề thiên sẽ hàngphục xong xuôi thiên ma vạn quỷ, đã túa đượckim cô niệt đầu, đã làm được Phậttổ tán thán là Đấu thành công phậtở giữa bửu điện trang nghiêm của miếu Lôiâm, tuy thế Tề thiên vẫn tồn tại đang cùng vẫn sẽcòn thường xuyên vất vả đánh nhau với yêu thương tinhma quái. Mãi mãi trận chiến đấu vẫn chưaxong. Tề thiên nào sẽ thành phật? Tề thiên làm sao chưathành phật? yêu thương ma nào đã quy hàng? yêu ma làm sao còn chưangừng dấy rượu cồn phong ba? Nước Thiên Trúcvới chùa Lôi âm không ở về phương Tây, và cũngkhông phải là một địa danh trên bạn dạng đồkim cổ. Vậy, cuộc thỉnh kinh trở về phươngtrời như thế nào viễn xứ?

Nên ta demo hỏi bự tiếng rằng: Đườngtăng! Anh là ai? câu hỏi ấy buộc phải chăngxấc xược? Sao lại dám xưng hô vớiĐường tăng là... Anh? Ta cứ hỏi nữa:Đường tăng! Anh là ai?

Cũng là ta hỏi thiết yếu ta đó thôi. Từng mộtngười trong họ đều là Đường tăng.Mỗi thời đại của quá khứ, hiệntại với vị lai đều phải có Đường tăng,đều vẫn đã, đang với sẽ còn tiếptục thỉnh kinh. Cuộc thỉnh kinh chính là hành trìnhđầy vấn đề của mỗi cá nhân trongchúng ta tầm nã tầm đạo lý - tìm cái mà Lão tử gượngcho là Đạo, gọi tên là Xích tử đưa ra tâm,Phật ca tụng là Bổn lai diện mục, vàCao Đài ngày này bảo là Nhân bạn dạng hay Thượngđế tính - vốn dĩ sẽ sẵn tàng ẩntrong mỗi nhỏ người.

Đi về đâu để sở hữu được Chân lýđó? Thiên Trúc ư? Hà xứ tại? Thưa rằng nướcThiên Trúc ấy nào tất cả đâu xa và bé đườngthỉnh khiếp cũng chẳng cần là hành trình từ phươngĐông qua châu âu diệu vợi. Vương vãi DươngMinh bảo: ngoài hành tinh là vai trung phong ta, trọng điểm ta là vũ trụ. NgôThừa Ân ám chỉ: Thiên Trúc là thân ta, thân ta là Thiên Trúc.Kinh báu miếu Lôi âm là hình ảnh tượng trưng mang lại Chânlý, nó nằm trong tự thân nội thể nhỏ người.Cuộc thỉnh kinh vì chưng vậy là tuyến phố quy hướngvề nội trung tâm của từng người, là hành trìnhphản tỉnh nội cầu, quay trở về nhìn vào chínhnội thân của mình, search thấy trong chính ta chiếc chân lý:Người là 1 trong thiêng liêng trên thế, cùngvới Trời đồng thể linh quang đãng (ánh sáng thiêngliêng).

Do đó nên nói rằng bộ phim Tây du kýhai mươi lăm tập của con gái đạodiễn trung hoa Dương Khiết đã vô cùng tàitình khi nhạc bắt đầu cho phim là bài hát «Conđường như thế nào ta đi...» bé đườngthỉnh gớm là đường trở về nội tâm. Trêncon đường đơn độc đó, ta là Đườngtăng, với ta cũng chính là Tề thiên, Sa tăng, chén giới,long mã. Do vậy cuộc thỉnh kinh yêu cầu bắtbuộc đủ bộ năm thầy trò. Thiếumột là ko được! tuy vậy năm nhưng một: làmột con tín đồ với năm phương diện.

Longmã

Con con ngữa mà vua Đường cung cấp cho Đườngtăng bắt buộc phải chết đi, đểđem núm bằng ngựa chiến thần, ngựa chiến rồng.Ngựa là xác thân. Con ngữa thần là xác thân cươngkiện. Một tinh thần minh mẫn trong một xác thântráng kiện. Nhỏ người đi tìm Chân lý, search Đạo,cần có xác thân vững vàng, khoẻ mạnh. Không cóngựa tốt thì Đường tăng không tớiđược Lôi âm. Fan mà thể xác bịnhhoạn, niềm tin ươn hèn thì làm sao có thểquyết tâm pk để đạttới Chân lý, đạt Đạo?

Satăng

Sa tăng là tánh buộc phải cù, nhẫn nại. NgôThừa Ân bắt Sa tăng phải nhọc nhằn gánh hànhlý là lẽ ấy. Tề thiên mấy bận giậnThầy, mấy phen đào nhiệm, từng tảo vềThủy liêm cồn quê xưa; bát giới nào tất cả thua,đã trăm lần nghìn lượt cứ lẻo nhẻođòi phân tách của, rồi mạnh khỏe ai đườngnấy, phái mạnh về thế thổ lấy vk cho xong.Chỉ riêng bao gồm Sa tăng trong cả cuộc hành trình thiên ma báchchiết, vào yêu ra quỷ, một lòng một dạquảy hành trang tiến tới. Ko một lờithối lui. Ko một lòng biến đổi. Sa tăng làhình ảnh của tinh tấn, trì thủ, vai trung phong bấtthối chuyển. Dù trở ngại đến đâu, đãquyết rồi, thì cứ đi tới. Khí giớicủa Sa tăng vì vậy là bảo trượng gồm đầudẹp và bén nhọn, để mà tiện lợi gămchặt vào, ghim chặt vào. Chí sẽ định rồithì không biến đổi, lòng sẽ quyết rồi thìchẳng gửi lay. Pháp danh của Sa tăng vì vậy làNgộ tịnh: tịnh nhằm mà kìm hãm cáiđộng, mẫu chưa thanh tịnh; tịnh để màkham nhẫn, chịu đựng đựng.

*

Bátgiới

Bát giới là tánh tham. Tham ăn, tham ngủ, thamcủa, tham sắc với tham nịnh nọt mang lại đượclợi về mình. Khí giới của họ Trư vìthế phải phải là đinh ba, là cào cỏ,để mà lại vơ vào mang đến nhiều, cho ưng ý thamdục. Chén bát giới là sự việc tập vừa lòng nhữngbản năng vô cùng vật dục cùng tầm thườngnơi nhỏ người. Chắc hẳn rằng vì nuốm mà pháp danhcủa nam nhi là Ngộ năng.

Tềthiên

Tề thiên là trí, lý trí. Bộ phim Tây du củanữ đạo diễn china Dương Khiếtcho thấy đạo diễn dường như đãhiểu được vai trò đặc biệt của Tề thiên.Lý trí phải dẫn dắt, buộc phải soi đườngcho hành động. Núm nên, vào phim, luôn luôn luôn vai Tềthiên hầu hết đi trước, để dẫn đầumấy thầy trò.

Lý trí ưa nổi loạn, ngang tàng phách lối,chẳng chịu thua kém nhường nhịn ai. Cho nênTề thiên coi mình lớn ngang cùng với Trời (Tề thiên:bằng Trời), cùng muốn lên chầu trời xuống biển,quậy phá phần đa làm được tất, ko chútđắn đo, ko phải ngần ngại. Đốivới Trời vẫn tự xưng «Lão Tôn» là tánh kiêucăng. Trước khía cạnh Trời vẫn nghinh ngang, đứngxổng sống lưng không chịu đựng quỳ, nạp năng lượng nói lôi thôibất nhắc tôn ti đơn lẻ tự, sẽ là tượng trưngcho lao động trí óc duy lý của các người muốnphủ nhấn Thượng đế.

Lý trí ưa phân biện, cho nên vì vậy Tề thiên bắt đầu cócon mắt lửa tròng vàng, nhìn một chiếc là thấy rõbản hóa học và hiện tại tượng, biết ngay lập tức ai đúnglà căn tiên cốt phật, ai đậy che dáng quỷ hìnhma. Lý trí cùng thích đả phá, ưa đả kích,cho phải khí giới của Tề thiên yêu cầu là thiếtbổng (gậy sắt), để nhưng mà đập phá. Phápdanh của Tề thiên vì vậy là Ngộ không: ko (sunyata)để nhưng mà siêu quá lên những đối đãicủa quả đât sắc tướng với thếgiới phi sắc tướng.

Lý trí, bốn tưởng đã suy xét, vẫn vậnđộng thì ôi thôi, thiên biến vạn hóa. đến nênthiết bổng của Tề thiên khi nặng thì nặngvô cùng, mà lại lúc dịu thì nhẹ nhàng hơn mảy lông,muốn to nhỏ dại ngắn nhiều năm tùy ý, nhét gọn lỗ tai cũngxong, thế nào cũng được. Đó cũng là tưduy, ngôn ngữ, chế độ của con người. Tuyệt cũngnó. Dở cũng nó. Bóp méo, vo tròn hầu như đượccả. Đó vốn là nghề của chàng.

Lý trí bởi những «thuộc tính» như thế nêncần thiết nên được uốn nắn luônluôn cho hợp với kỷ cương, khuôn phép. Tềthiên vì thế mà nên đội kim cô. Tuy nhiên,khi về tới chùa Lôi âm, thành phật rồi, khôngcần cởi, vòng kim cô tự thời điểm nào đang biếnmất. Loại trí con người khi đang thuần dưỡngthì không buộc phải kỷ phương tiện nó vẫn vận độngđúng. Kiểu như như con nít mới đi học,tập viết phải gồm giấy kẻ sản phẩm đôi, đếnchừng to lên viết xuất sắc rồi, giấychẳng vén hàng kẻ ô vẫn thuận tiện viếtngay ngắn.

Xem thêm: Xem Tiên Nữ Siêu Quậy Tập 18, Cô Bé Siêu Quậy Và Chú Gấu Xiếc

Cái trí của bé người còn có một đặcđiểm là xẹt khôn cùng lẹ, phóng khôn cùng nhanh,cực nhanh. Ngồi ở thành phố sài gòn mà hoàn toàn có thể lan man nghĩngợi tới tận đâu đâu, như ngao du năm châudạo cùng bốn biển; chuyện mấy chục nămquá khứ, chớp mắt một chiếc là cả cuốn phimdĩ vãng trường thiên vùn vụt hiện tại về.Diễn tả ý này, truyện Tây du bảo Tề thiêncó được phép cân nặng đẩu vân, «mỗi cânđẩu vân đi được mười vạn támnghìn dặm» . Số lượng 108.000 dặm ngoàiý nghĩa tượng số học <3>còn nhằm mục tiêu ám chỉ tốc độ khủng khiếpcủa tứ tưởng bé người.

*

Đườngtăng

Đường tăng là con người dân có lòngtừ bi, nhân hậu, bao dung, tất cả quyết trọng tâm tu hành vượtqua muôn ngàn cám dỗ. Truyện Tây du không lộtđược dòng đấu tranh gớm ghê củaĐường tăng làm việc Tây Lương nàng quốcvà lúc chàng lâm vào hoàn cảnh tay yêu phái nữ động Tỳ bà , thì tập phim Tây du của TrungQuốc đang dàn dựng cực kỳ đạt nhữngthử thách này. Đường tăng trong nhì đoạnphim ấy hoàn toàn là một con fan bằng xươngbằng thịt, có giới hạn mà bạn dạng thân Đườngtăng chẳng thể vượt qua, còn nếu như không đượcTề thiên cứu giúp kịp thời.

Đường tăng còn tồn tại tánh phàm, u mê, nhu nhược,ba phải. Đọc truyện xuất xắc xem phim Tây du ai cũngdễ thấy ghét... Chàng. Một trăm lần Tề thiêncản: yêu ma đấy, Thầy chớ gồm cứu. Vàđủ một trăm lần Đường tăng cãi,cứ cứu, nhằm rồi mắc nàn vươngtai. Đó là dấn giặc làm con vì sự nhậnthức của cảm tính phân vân nghe theo tiếnggọi sáng suốt của lý trí.

Đường tăng cứ lặp đi lặplại những sai lạc của mình, và không tồn tại sailầm nào giống sai lầm nào. Con người cũngthế, cứ đi từ sai lạc này mang đến sailầm khác mà lại thôi, còn nếu như không nghe theo lý trí, lươngtâm cơ mà chỉ biết chìu theo vọng tâm, tình cảmnhất thời.

Trong những đệ tử, Đường tăng thường«cưng» ai nhứt? đấng mày râu vốn tỏ ra cưng Bátgiới rộng cả. Bát giới tượng trưng mang đến cácbản năng dục vọng tiềm tàng trong trái tim mỗingười; vậy, hợp lý và phải chăng chính ta, ta vốnvẫn thường xuyên có xu thế nhắm mắtđưa chân, phớt lờ loại lẽ đúng mà lại nuông chìutheo thói hư tật xấu của mình?

Trong Tây du, luôn luôn luôn xẩy ra những mâuthuẫn bao gồm khi gay gắt giữa Tề thiên và Đườngtăng, làm cho thầy trò nên mấy phen phân tách lìa,thậm chí ngay trong khi Tề thiên bắt đầu bái Đường tănglàm sư phụ dứt mà đang vội khó chịu bỏđi . Đó cũng là phương pháp biểu tượnghóa đầy đủ đối nghịch thân lý trí với tìnhcảm, cảm tính.

Càsa với tích trượng

Đường tăng rõ ra là lương tri, nhưngtiếng nói của lương tri đôi lúc quá yếumềm trước những sức mạnh đối kháng.Ngoài cái lý trí (là Tề thiên) chống đỡ, bảovệ, Đường tăng còn cần được đượctrang bị thêm hai phương tiện đi lại hữu hiệu đểhộ thân, từ bỏ vệ. Đó là cà sa với tích trượng.

Cà sa là áo giáp chở che, tích trượng đểthêm sức đến đôi chân vững rubi trụ lập. Cà savà tích trượng ấy đó là đạo đức chânchánh của bé người. Gồm đạo đức, nhỏ ngườiđủ khả năng tự chống thủ, trường đoản cú bảovệ mình ngoài sa chân vào tội ác lạc lầm,tránh xa được sự trừng phát củangục hình đày đọa. Cho nên, khi Phật tổ Nhưlai sai A nan cùng Ca diếp với áo cà sa gấm và tích trượngchín vòng trao đến Quan âm người thương tát, đang dặn dò rằng: «Tấmáo cà sa cùng cây gậy này đưa cho những người lấykinh dùng. Nếu tín đồ ấy (...) khoác tấm áo càsa của ta, thì ra khỏi luân hồi; thay gậy tíchtrượng của ta thì không biến thành hãm hại.» . Cùng khi ở ghê thành trường An, giảithích nơi quý báu của cà sa, quan liêu âm nhân tình tát cũngbảo: «Mặc tấm áo cà sa của ta thì ko bịđắm chìm, ko sa địa ngục, không gặp taiương ác độc, không trở nên hoạn nạn sóilang.»

Trong tập phim Tây du hai mươi lăm tậpcủa Trung Quốc, phụ nữ đạo diễn DươngKhiết chắc hẳn rằng đã phát âm tường tận ý nghĩacà sa là áo tiếp giáp đạo đức hộ thân, mang lại nênrất tài tình lúc dàn dựng cảnh yêu nàng độngTỳ bà quyến rũ Đường tăng sa vàosắc dục. Lúc ấy Đường tăng nhưtrong cơn mộng du, lảo đảo bước gầntới vòng đeo tay yêu thanh nữ đón mời, với mảnh cà sađỏ rực đột nhiên nhẹ tênh, vuột cất cánh khỏi thânĐường tăng. Còn tấm áo, Đường tăngcòn an ổn; áo vuột rơi rồi, tội lỗimở cửa chực chờ. Đạo đức mấtđi, chiếc xấu chen vào.

Yêutinh

Yêu tinh quỷ quái quỷ hằng hà sa số cảnđường ngăn lối cuộc thỉnh kinh cũnglà phần đa thói hỏng tật xấu của chính ta. Yêu tinhcó hai loại. Bao gồm thứ là kiểu như chồn cáo, rắn rít,cọp beo... Vươn lên là thành. Hình hình ảnh này là ẩn dụcon người luôn luôn chống chọi với cáixấu, dòng ác, các nghịch cảnh từ bên phía ngoài tácđộng vào bạn dạng thân. Loại yêu quái này luôn luônbị Tề Thiên đập chết, không một ai cứu chúng.Trên nẻo con đường truy ước Chân lý, kiếm tìm Đạo,con fan phải dũng mãnh, nghị lực,quyết trung tâm san bởi mọi trở lực, chướngngại nước ngoài lai nhằm đạt mang lại kỳđược cứu giúp cánh chân lý của mình. Kết thúc khoátkhông khoan nhượng.

Nhưng... Lại kỳ quặc hơn, tất cả thứquỷ quái cơ mà Tề Thiên vừa vung thiết bổng địnhđập chết, thì liền tất cả tiên này phật kiahiện ra cản lại, xin tha mạng bọn chúng đểrồi đưa về thượng giới quản ngại lý. Loạiyêu này xét lý lịch đã rõ, vốn là những con thú convật mà những vị sinh hoạt cõi trời nuôi giữ, chẳngmay nhằm sổng, phải chúng lẻn xuống trần làmtinh ma tai ác quỷ.<4>Có người xem phim hay gọi truyện Tây du,gặp đầy đủ chỗ như vậy, liên hệ gần xarồi nhếch mồm cười: Tưởng sao, cũnglà một phong cách «xử lý nội bộ»!

Loại yêu tất cả «ô dù» cỡ khủng như vừa nói,chính là dòng xấu, cái ác, mẫu chướng trinh nữ cảnngăn nội tại. Bọn chúng nằm trong chủ yếu ta, và làmột phần của ta. Giết chúng đi là giết taư?

Mộthình ảnh hai cuộc đời

Phật bảo: Hồi đầu thị ngạn.Quay đầu chú ý lại sẽ thấy tức thì bến bờgiác ngộ. Buông dao đẫm ngày tiết xuống, mười támông ăn cướp lập tức hóa ra thập bát la hán.Con người là 1 hình hình ảnh hai cuộc đời.Trong ta là sự việc tồn tại của hai mặt đốilập lẫn nhau. Ta là Giê-xu cơ mà ta cũng chính là Lu-xi-phe chúaquỷ. Ta là phù hợp ca, Lão tử mà lại ta cũng vượt sứcbày trò ngạ quỷ, giở thói súc sanh. Trong ta vừa cóthiên đàng, niết bàn cực lạc, vừa tất cả cảhỏa ngục, a tỳ.

Trong trận đánh đấu để đạttới Chân lý, bé người có thể chuyển hóa cáiác thành mẫu thiện. Ngày hôm trước còn là Hồng hài nhihung tợn, khoái ăn thịt bạn thì ngày tiếp theo đãlà Thiện tài Đồng tử trang nghiêm, cung kínhhầu cận một mặt Quan âm người tình tát.<5>Bữa nọ còn khiến cho yêu quái ác tụm bè bạn chậnđường bắt fan cướp của,ăn tươi nuốt sống, thì bữa nay đã thànhvoi thần, sư tử thánh đỡ chân cho Phổhiền với Văn thù bồ tát nơi cõi phật .

*

Tánh tham là xấu, mà lại thay bởi vì tham loại vị kỷđê hèn, biết tham làm loại vị tha ích quốc lợidân, thì tham ấy Chúa, Phật cũng tham. Tánh sảnh giậnđáng chê, cơ mà thay vì chưng cái giận khí máu củalòng ty tiểu, biết giận cho mẫu bất bởi chínhnghĩa, thì giận ấy Lão Đam, Khổng tử cũngxá nhiều năm bái phục.

Phân biệt nhì hạng hồ ly tinh nội trên vàngoại lai như thế, fan đọc truyệnTây du demo gẫm lại vì chưng sao luôn luôn luôn lúc Tềthiên gặp mặt yêu quỷ phần nhiều tróc tô thần,Thổ địa nhằm truy trung bình ngọn nguồn,gốc tích bé yêu ở đâu. Cho dù đang thua trận sức lũyêu, nhưng mà một khi đã vắt chắc lý kế hoạch củachúng rồi thì trăm lần tấn công là trăm lầnthắng. Chuyển bại thành chiến hạ là sau khi đãđiều tra, xác minh lý lịch kết thúc xuôi. Sao lạvậy? loại xấu, cái ác vốn muôn mặt đường nghìnlối, thiên hình vạn trạng. Con người phảibiết nó từ bỏ đâu tới, vày đâu nhưng ra. Nhưthầy thuốc giỏi, trị bịnh đề xuất biếttrị tận gốc chứ không trị ngọn.

*

Đitìm nghịch lý

Tây du thoạt xem, tưởng đâu rặtchuyện nghịch lý, vô lý. Vì sao Tề thiên náoloạn thiên cung, cõi trời nghiêng ngửa, vậy màlắm phen cam đành thất điên chén bát đảovới bầy yêu ma? Tề thiên không ngán Lão tử, thếsao chẳng trị nổi con trâu xanh của Lão tửsổng chuồng ở núi Kim Đâu?

Tề thiên tuy có con đôi mắt lửa tròng vàng, nhìnmột mẫu biết ngay lập tức chân tướng yêu ma tuy vậy khôngphải luôn luôn luôn đều dễ ợt chế ngựđược yêu thương ma. Cần lắm phen chứa công đitìm phật, tiên, ý trung nhân tát cứu vớt nạn. Nhân tình tát vàphật tiên trong Tây du tượng trưng mang đến đạođức chơn chánh. Vậy, hợp lí lý trí mặc dù cókhả năng xét suy phân biện bắt buộc trái rạch ròi,nhưng chưa đủ mạnh mẽ? Đối vớitha nhân, sửa chữa thay thế cái xấu, cải tạo cái ác cókhi không bằng lý lẽ, tuyệt sức mạnh, nhưng phảicảm hóa bằng đạo đức nghĩa nhân. Cònvới chính phiên bản thân, có các chiếc xấu, điều ác mà lươngtri, lương vai trung phong đã từ biết là xấu, là ác, làkhông buộc phải nhúng tay vào, dẫu vậy con bạn lại quáyếu đuối, thường không được sức cưỡnglại nổi phần đa ham ao ước mãnh liệt, đành buôngxuôi. Khi đó, chỉ từ có nhân nghĩa đạo đứclà loại phao cuối cùng cho khách hàng hồng nai lưng bấuvíu nhằm khỏi đắm chìm trước cơnphong bố bão táp của hải hà dục vọng.

Phật tiên xuất xắc Thượng đế cõi trời cònlà hình ảnh biểu tượng của chính đạiquang minh, của đại nhân quân tử. Yêu ngũ quỷ quáilà làm phản diện, tiêu biểu vượt trội cho đái nhân, giả trá,lọc lừa. Tề thiên vốn ko từng ghẹ vếvới cõi trời mà lại nhiều phen chịu đựng ngậmhờn cùng bè đảng quỷ. Trong trận chiến tranhcủa con người với con người, từ ngàn xưađến nay, soi gương kim cổ, hợp lý và phải chăng ai cũngthấy rằng ta không sợ hãi đấu lý, đấutranh với những người biết điều, đạiđộ, chủ yếu trực, mà ta lại đa số phảisợ sát mặt thuộc kẻ thanh mảnh hòi, dại dột dốt,chấp nê. Hai trận mạc với nhì đối thủrõ ràng không giống biệt!

Đọc Tây du hóa ra không hẳn đọc Tâydu, nhưng mà là hiểu lại chủ yếu ta. Ngô vượt Ân hóa rakhông yêu cầu Ngô vượt Ân nhưng mà là mật ngữ hết sức thoátcủa Lão, Phật. Ngô là họ Ngô; vượt làthừa hưởng, lâu nhận; Ân là ân sâuđức cả. Ai xưa kia vẫn thọ hưởngđược chiếc học của thánh hiền nhưng giácngộ, không nỡ đem cất làm của báu tư riêng,nên đem cuộc văn chương, mượn tròchữ nghĩa bày truyện Tây du? Thọ nhấn ânAi mà lại Ngô vượt Ân ao ước đáp tạ ân Ai?