Cảnh thường thấy ở china vào trong năm 1990, tín đồ dân trung quốc thường tập nội lực vào buổi sớm (ảnh: Minh Huệ).

Tôi đã gặp mặt được Sư phụ của chính mình một cách đơn giản và dễ dàng như vậy. đều ngày đó khiến tôi không bao giờ quên.

Bạn đang xem: Sư phụ của chúng tôi


Tôi đã chạm mặt được Sư phụ của mình

Tháng 7 năm 1993 là thời khắc tôi đang chuẩn bị tốt nghiệp đh và đang chờ đón để rời khỏi mái trường. Tôi là người rất mê thích những vận động thể thao, tương tự như rất thích lướt web và tạp chí thể thao. Vào một trong những ngày nọ như thường lệ, tôi mang lại phòng đọc sách của thư viện để đọc báo và tạp chí thể thao, tôi ko nhớ cụ thể đó là ngày bao nhiêu nhưng kể từ ngày định mệnh đó, cuộc sống của tôi đã nắm đổi. Chính vì ngày hôm đó, tôi đã biết đến một môn công pháp “Khí công“: Pháp Luân Công

Vào đầu trong những năm 1990, xuất hiện rất nhiều môn phái khí công khác biệt tại khắp nơi trên tổ quốc Trung Quốc. Vào phòng xem sách của thư viện ngày hôm đó, tôi vô tình đọc được một bài bác báo tất cả tựa đề “Pháp Luân Công Trung Quốc” được đăng trong tờ “Báo thể dục Trung Quốc” của phía chủ chốt Đại lục. Tôi vẫn nhớ trang báo ra mắt rất ngắn về Pháp Luân Công, ước tính cũng chỉ mang đến hai, ba trăm chữ, được vị Sư phụ to đùng của chúng ta đích thân ký kết tên.

Bố cục nội dung bài viết được trình bày dưới dạng so le, hình ảnh minh họa đen trắng các động tác luyện công song song lời ra mắt và phân tích và lý giải với màu mực đen. Tuy vậy hiện tại suy nghĩ lại, tôi lại nghĩ xứng đáng lý nên để hình hình ảnh của Sư tôn khổng lồ của họ minh họa những động tác luyện công bắt đầu phải. Câu chữ của đoạn văn bản được Sư phụ ký lên không quá ví dụ nhưng trong những số ấy một thuật ngữ được sử dụng nhiều lần là “rút ngắn“, ý tứ là “Pháp Luân Công có thể rút ngắn thời gian tịnh hóa trang thể người tập, chuẩn mực đạo đức của con bạn được tôn vinh trong thời gian ngắn, v.v.”.

Tôi tuyệt hảo nhất hiện nay là: rốt cuộc thì rút ngắn đến nấc độ nào nhỉ? bởi vì khi đó những loại môn phái luyện công ở china Đại lục thật tất cả quá nhiều, tôi từ nhỏ dại đã luôn để ý đến những bí mật của vũ trụ, về nội lực và đã và đang tiếp xúc với một vài môn khí công phổ cập lúc bây giờ. Tôi yêu thích đọc cuốn “Nghiên cứu về UFO” nhưng mọi môn chưởng lực mà tôi tò mò lại tất yêu giải đáp những thắc mắc của tôi về vũ trụ, giải đáp phần lớn trăn quay trở lại nhân sinh. Vậy yêu cầu trước lời reviews về Pháp Luân Công này, tôi cũng nảy sinh ra lưu ý đến tương tự như vậy; vào bụng nghĩ về đọc dứt bài báo này mình sẽ trả lại, không cân nhắc nữa.

Đó cũng tương tự là duyên phận vậy! sau khi đọc chấm dứt bài báo, tôi lại hiểu tiếp tạp chí. Cuốn tạp chí lúc đó tôi gọi là tạp chí khí công, tôi còn lưu giữ tên là “Khí công cùng khoa học“ thì nên (tên ví dụ tôi ko nhớ rõ lắm). Lúc tôi lật vài trang thì vô tình đọc được một bài xích có tựa đề “Pháp LuânThường chuyển – Sinh Mệnh trường Thanh”, tôi nhớ không nhầm thì nội dung bài viết này là của học viên tham gia khóa giảng Pháp thời kỳ đầu của Sư tôn sinh hoạt Thạch Gia Trang. Học tập viên này vẫn đề cập đến các thể hội khi bạn dạng thân được đích thân yêu cầu điều thần kỳ khi cô (hoặc anh ấy) tham gia lớp giảng Pháp của Sư tôn và sức khỏe của đồng tu này còn có sự biến đổi rất lớn lao. Vày vừa rứa cuốn tạp chí lên đã lướt mang lại trang này, nên nội dung bài viết đã si mê sự chú ý của tôi, cứ như vậy tôi chú ý đọc hết.

*
Trước năm 1999, thiết yếu phủ china khuyến khích tập Pháp Luân Công vì tiện ích sức khỏe so với dân chúng. Ảnh chụp một cảnh luyện Pháp Luân Công thường thấy ở china trước năm 1999 (ảnh: Faluninfo.net).

Lần đầu tiên luyện công

Ở thời khắc đó, sức mạnh của tôi không được tốt, tôi bị viêm nhiễm gan, viêm xoang, khôn cùng đau đớn. Vậy nên, tôi sẽ động trọng điểm khi đọc đến đoạn vị học viên nhắc đến kết quả chữa bệnh dịch thần kỳ sau khi tu luyện Pháp Luân Công. Tôi thiết nghĩ: “Chẳng phải lúc nãy mình bắt đầu đọc phần ra mắt về công pháp này trong “Báo thể thao Trung Quốc” xuất xắc sao? ví như như kết quả chữa bệnh giỏi đến vì thế thì mình cũng cứ thử xem sao!”. Nạm là tôi luân phiên người, lợi dụng trong phòng không người nào (người thống trị thư viện đúng lúc đó có việc đã tránh đi) liền lấy trộm cuốn “Báo thể dục thể thao Trung Quốc” (do lúc đó tôi vẫn không tu luyện cần đã mắc sai lầm, trái thực dịp đó tiêu chuẩn đạo đức của tớ quá thấp.)

Trở về nhà, tôi xem xét lại phần minh họa những động tác với chú thích tuy nhiên vì bố cục tổng quan trang báo bao gồm phần hạn chế nên phần giải thích chỉ bắt lược đông đảo ý cơ bản, đọc ngừng tôi không hiểu lắm. Bài bác công pháp đồ vật năm về cơ phiên bản là tôi ko biết tiến hành thế nào, còn tư bài còn lại thì phần lớn là có thể làm nhưng mà động tác không được đúng mực lắm, duy chỉ có bài thứ nhì là đơn giản và dễ dàng nên tôi hoàn toàn có thể mô rộp được ngay gần giống.

Còn nhớ lần trước tiên tôi luyện công, lúc tập cho động tác tay ôm Bão Luân thì cơ thể thấy không ổn, do gan của mình không giỏi nên thường hay cảm xúc vùng gan căng trướng, không thông yêu cầu luyện cồn tác này một thời điểm là cảm thấy đau sinh sống vùng gan, có cảm xúc như vẫn đục đẽo để đả thông bức tường ở phía cuối con phố vậy. Hôm nay tôi đang biết môn công pháp này thật tốt, trong lòng vui mừng khôn xiết, nghĩ về rằng sức khỏe của tôi cuối cùng cũng có thể có được nâng cấp rồi!

Giấc mơ của tôi

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được phân công thao tác lại một đơn vị trong thời điểm tháng 9. Thời đặc điểm này rất khó để tìm được một học viên tu luyện Đại Pháp, mặc dù tôi sống một tp trực trực thuộc tỉnh nhưng lại tôi không hề nghe qua ai đó đã tu luyện Pháp Luân Công, vậy nên những động tác luyện công của tôi vẫn chưa được đồng tu nào giúp điều chỉnh, uốn nắn.

Một đêm nọ, tôi có một giấc mơ: Tôi mộng thấy trong một buổi sáng tinh mơ, tôi thấy tương đối nhiều người đã luyện công trong một quần thể rừng. Một bạn đứng ngay ngắn thành một nhóm, phía trước có một fan đang hướng dẫn. Cảnh tượng này vô cùng giống với form cảnh các đệ tử Đại Pháp luyện công buổi sớm sớm cơ mà tôi gặp mặt sau này. Tôi đã đi đến và rỉ tai với phụ đạo viên, tôi nói cồn tác của tớ vẫn không đúng lắm, anh ấy vấn đáp không sao cả, trong khoảng một tháng sẽ sở hữu được người đến dạy cồn tác cho tôi. Nghe xong, tôi tức tốc tỉnh giấc!

Khoảng 3 mang đến 4 ngày sau niềm mơ ước trên, lúc tôi sinh sống lại đơn vị ôn thi để chuẩn bị cho kỳ thi nguyên cứu sinh. Vào buổi sáng, tôi tỉnh dậy từ sáng sủa sớm còn thường nhật thì tôi rất khó dậy sớm vì chưng tôi có thói quen thức đêm. Nhưng đêm tối đó tôi cứ trằn trọc mãi không bước vào giấc ngủ được, bèn dậy đem cuốn sách ra ngoài đi dạo. Dịp đó tầm khoảng chừng hơn 5 giờ, lúc tôi sẽ đọc sách thì bất chợt nhiên xoay đầu lại nhìn, phát hiện từ thời điểm cách đó không xa bao gồm một cô vẫn tĩnh tĩnh luyện công. “Là Pháp Luân Công!”, thời điểm đó tôi thậm chí là còn không đủ can đảm tin vào đôi mắt mình. Vị đồng tu kia vẫn tập hễ tác tay ôm Bão Luân của bài bác công pháp máy hai, tôi tự từ bước đến. Đợi cho tới khi cô ấy luyện công xong, chúng tôi bước đầu cuộc nói chuyện.

Quả nhiên, cô ấy là một trong những đệ tử Pháp Luân Công, nhà tại Bắc kinh và đã có lần tham gia khóa giảng Pháp của Sư phụ sinh sống Bắc Kinh. Bộc lộ của cô ấy dịp đó vô cùng ngạc nhiên khi tại chỗ này mà cũng đều có thể gặp mặt được học viên Pháp Luân Công. Tôi ngay mau chóng hỏi cô ấy việc chỉnh những động tác góp tôi, sau đó những rượu cồn tác tập không đúng hồi trước của tôi đều đã được điều chỉnh. Sau này, cửa hàng chúng tôi có một khoảng thời hạn thường chia sẻ, trợ giúp lẫn nhau. Ở thời điểm đó, tôi đã thỉnh được cuốn sách “Pháp Luân Công Trung Quốc” new vừa xuất bản. Vị đồng tu này giúp đỡ tôi khôn xiết nhiều, khi cô ấy về bên Bắc ghê thường giỏi gửi thư cho tôi như cuốn: “Pháp Luân Công Trung Quốc“ (bản hiệu chỉnh) với tấm ảnh Pháp tượng Sư phụ ngồi trên hoa sen, còn dặn dò tôi Sư phụ hoàn toàn có thể sẽ mang đến chỗ tôi truyền Pháp vào khoảng thời gian 1994, kể tôi hãy ghi nhớ.

Kể trường đoản cú đó, tôi bắt đầu chú ý cho tin tức những lớp dạy chưởng lực trên báo tuy nhiên tôi lại chưa khi nào đọc được tin tức về Pháp Luân Công. Ngày 9 tháng 8 năm 1994, tôi ra bên ngoài mua rau vào một trong những buổi sáng sớm, mua kết thúc đi dạo bước quanh sảnh thì phát hiện một nhóm người đang luyện công làm việc phía trước ký kết túc xá sinh viên! lúc đó tôi khôn cùng ngạc nhiên, bởi từ trước mang đến giờ tôi trước đó chưa từng nhìn thấy gồm học viên luyện công ở khu vực sân vị trí tôi sống.

Tôi đi đến hỏi thăm bắt đầu biết bọn họ là đông đảo học viên hải ngoại đến Cáp Nhĩ Tân để dự khóa giảng Pháp của Sư phụ. Bây giờ sinh viên đang rất được nghỉ hè đề nghị họ đã thuê phòng ở ký kết túc. Nghe được tin tức từ những học viên này tôi bắt đầu biết khóa giảng Pháp của Sư phụ làm việc Cáp Nhĩ Tân đã bắt đầu vào ngày 5 mon 8 rồi. Tôi lại hỏi chúng ta về địa điểm tổ chức với tôi rất có thể mua được vé sinh hoạt đâu? chúng ta nói mua trong nhà thi đấu khúc côn mong tại quận 8 Phi Trì, mặc dù vé đã phân phối hết rồi tuy nhiên tôi cứ đến đó test xem sao.

Tôi vẫn rất như ý khi tìm được Sư phụ

Tôi đừng quên khóa giảng của Sư phụ bước đầu vào dịp hơn 5 tiếng tối, vào trong ngày mùng 9 tôi đã đi đến từ khôn cùng sớm. Ngay trong khi tôi đứng làm việc sảnh nhà thi đấu thì tất cả một người phụ nữ từ trong cách ra. Cô ấy đi về phía tôi hỏi tôi tất cả cần vé vào cửa không? Tôi nói tôi cần, cầm là cô ấy trực tiếp dẫn tôi vào vào và thiết lập cho tôi một tờ vé với mức giá 50 tệ.

Sau đó, tôi mới biết hóa ra cô ấy là nhân viên công tác ở trong nhà thi đấu này. Vậy nên, ghế ngồi của tôi tại vị trí khá tốt, chưa phải ngồi ở khu khán phòng phía bên trên mà là ở phần các vận chuyển viên ngủ ngơi. Vị lúc đó vẫn còn đấy khá sớm, nên sau khoản thời gian đưa tôi về địa điểm ngồi chấm dứt chúng tôi còn thì thầm một lúc. Tôi biết rõ tấm vé chính là cô ấy mua từ trước, tôi bèn hỏi vì sao cô ko nghe giảng? Cô ấy trả lời: “Công pháp này xuất sắc nhưng Sư phụ đưa ra yêu cầu quá cao, vượt khắt khe, tôi không làm nổi”. Tôi còn ghi nhớ nữ nhân viên cấp dưới công tác này chúng ta Chu.

Ngày hôm đó tôi quả đúng là may mắn! Khán đài phía trên chật cứng người, bao gồm đến khoảng tầm 4.000 mang lại 5.000 tín đồ đến tham gia. Lúc Sư phụ bước vào, một tràng pháo tay dìu dịu phát ra từ sự tận tâm trong nội trung khu của mọi fan vang lên mọi hội trường. Sư phụ đi từ phía tôi ngồi tiến về phía trước, Sư phụ không hề nhỏ lớn khoác một mẫu áo sơ mày trắng ngắn tay. Mỗi bước đi của Sư phụ không nhanh lắm, trong giờ đồng hồ vỗ tay của toàn bộ học viên vào hội trường, Sư phụ tiến dần cho giữa sân trượt băng rồi tiến nhanh bục giảng. Đó là Sư phụ của chúng ta! Tôi quan trọng tin được là mình gồm duyên phận khủng đến vậy, tự tận sâu thẳm trong thâm tâm mình, tôi hiểu được Sư phụ chính là “Phật“, Ngài sẽ đứng ngơi nghỉ ngay trước đôi mắt tôi sao? Sư phụ vẫn giảng Pháp cho toàn bộ chúng sinh!

Sư Phụ Lý vẫn giảng khóa thứ 2 ở Vũ Hán, tỉnh hồ Bắc, tháng 3/1993 (ảnh: minghui.org).

Trong quá trình nghe giảng, khuôn mặt của Sư phụ cực kỳ nhanh sau đó đã triển hiện nay thành biểu tượng của Phật. Thời gian đó cường độ lý phương án của tôi không đảm bảo nên cứ luôn nhìn thật kỹ, càng vậy thì lại không bắt gặp được nhưng chỉ cần buông vai trung phong xuống nghe Pháp thì hình mẫu của Phật cũng theo đó mà triển hiện.

Sư phụ rất quan tâm đến các học viên làm việc Cáp Nhĩ Tân, tôi còn lưu giữ Sư phụ sẽ giảng Pháp một lần ngơi nghỉ Cung văn hóa truyền thống Công nhân Cáp Nhĩ Tân cho các học viên ở đây nghe. Hôm đó tôi ngồi ở trên tầng, bên cạnh có hai phái nữ học viên vốn là học môn nội khí khác, nhưng lại nghe người khác reviews Pháp Luân Công tốt nên cũng tới nghe giảng. Có lẽ rằng năm đó mọi fan vẫn chưa xuất hiện nhận thức thâm thúy về pháp luật của Đại Pháp nên những khi giảng pháp môn sư phụ thường tạm dừng để mọi bạn trong hội trường có thể thể hội được Pháp Luân đang xoay chuyển không hoàn thành trong lòng bàn tay hoặc gia quyến của mình để trị bệnh. Vì để giúp đỡ các học viên ở Cáp Nhĩ Tân có thể nhanh chóng tôn vinh lên, Sư phụ tiếp nối đã an bài bác cho chúng tôi buổi giao lưu chia sẻ với những học viên ở khu vực khác, địa điểm là sân đi lại của Đại học Sư phạm Cáp Nhĩ Tân. Khi đó Sư phụ vẫn phó thác cho 1 vị học tập viên kề bên Ngài đi sắp tới xếp.

Một ngày nọ lúc Sư phụ giảng Pháp xong, Ngài đứng cách tôi chưa đầy hai mét cùng lắng nghe bản báo cáo các bước của một học viên còn tôi thì lặng lẽ âm thầm đứng yên ổn một chỗ. Vị Sư phụ của bọn chúng ta, Sư phụ trẻ con hơn tương đối nhiều so với bên trên ảnh, Ngài khôn xiết hiền từ. Lúc ấy tôi không có ngẫu nhiên suy nghĩ nào trong đầu, cứ bởi vậy mà đứng yên một chỗ góc nhìn chằm chằm Sư phụ, ngỡ như như không tin tưởng là mình hoàn toàn có thể được gặp Sư phụ vậy. Xong xuôi buổi giảng Pháp, các học viên tách đi sát hết rồi tôi mới quay tín đồ rời đi, đi được không xa, tôi bất giác ngoái đầu lại quan sát Sư phụ, lúc này tôi thấy Sư phụ cũng đang nhìn tôi, đến khi tôi quay người thì Sư phụ cũng rời đi.

Còn tất cả hai lần khác, tôi bắt gặp Sư phụ cách ra từ bỏ Nhà thi đấu với các học viên khác, tôi bất giác vùng lên và vỗ tay.

Dường như là vào ngày ở đầu cuối của khóa giảng Pháp, trong quá trình nghe giảng, Sư phụ đang triển hiện hình mẫu của Phật vô cùng cụ thể cho những học viên, trông cực kỳ giống với tượng phật Phật cơ mà con người điêu khắc. Biểu tượng Phật của Sư phụ cũng mở lời nhằm giảng Pháp, sau dần mẫu của Phật không hề rõ nữa còn số chỗ ngồi của Sư phụ thì tràn ngập ánh tiến thưởng kim, chỉ còn mỗi thanh âm giảng Pháp của Sư phụ vang vọng khắp bên thi đấu. Sau khoản thời gian khóa học tập kết thúc, tương đối nhiều học viên giương biểu ngữ lên trước Sư phụ, Sư phụ đang đích thân lập một vài điểm luyện công làm việc Cáp Nhĩ Tân và chọn ra những phụ đạo viên và trạm trưởng để giúp đỡ cho đều người.

Cuối cùng, Sư phụ đã tóm tắt lại hết những nội dung, có rất nhiều điều tôi không còn nhớ rõ nữa nhưng lại sâu thẳm trong tim khảm tôi gọi được đắc được cơ hội này thật nặng nề lắm thay! Tôi biết Sư phụ siêu vĩ đại, từng lời giảng của Sư phụ tôi đều đón nhận từ nội trung ương của mình, tôi hiểu đúng bản chất mình nên tin yêu Sư phụ, Sư phụ sẽ nói với những học viên có thể ngồi sống đây, ngay trong hội ngôi trường này thì duyên phận đều không phải là nhỏ. Sư phụ dặn dò mọi người bất luận chạm chán phải nặng nề khăn như vậy nào, cũng bắt buộc nhớ lời Sư phụ giảng: “Nan nhẫn năng nhẫn, nan hành năng hành”. Sau cùng, Sư phụ liên tiếp làm hễ tác hướng về nhà thi đấu rồi Ngài xoay lòng bàn tay phải một vòng hướng về tất cả các học viên.

Xem thêm: 20 Quán Phở Gà Ngon Hà Nội 'Nức Tiếng' Đầy Ú Ụ Thịt, 6 Quán Phở Gà Nhất Định Phải Thử Tại Hà Nội

Mỗi lần hồi tưởng lại đoạn ký ức này, tôi lại cảm thấy trân quý hơn lúc nào hết. Đó là niềm vui đôn hậu của Sư tôn, là sự phó xuất trong cực khổ vì chúng sinh. Tất cả những vấn đề này đã khích lệ và khiến tôi đề xuất chấn động. Từng thời từng khắc trên tuyến phố tu luyện của bản thân sau này, những vấn đề đó mãi mãi là mọi hồi ức trân quý nhất so với tôi, đồng hành cùng tôi trên tuyến phố đại đạo chính Pháp quang quẻ minh.