*
*

*

Thể loại: Duyên trời tác hợp
, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Nam cường, Nam/nữ bao gồm bệnh, Ngược, Nữ cường, Nữ truy, Sạch, Song xử, Sủng, Tâm lý, Thâm tình, Thanh xuân vườn trường, Thực tế,

 

 

Văn án: 

 

Cái tối định mệnh của Triệu Phùng Thanh và Giang Tấn tất cả cả bi lẫn hỉ.

Bạn đang xem: Phùng thanh giá oản chúc

 

Bi là cuộc đời trong trắng của cô ý cứ núm mà bị mất rồi.

 

Hỉ là cô hoàn toàn có thể kể mang đến mọi tín đồ về thời thanh xuân từng yêu thương một kẻ cặn bã.

 

Đây là một câu chuyện của một cô bé lông bông với một chàng trai con nhà bạn ta. 

 

****** 

 

Thuở thiếu thốn niên, Triệu Phùng Thanh đem lòng yêu thương Giang Tấn. 

 

Tấn – viên đá đẹp nhất như ngọc, cái thương hiệu này thiệt sự rất phù hợp với dạng hình tuấn tú của anh.

 

Lạnh lùng nhưng trong trẻo, thanh trang và thanh cao, Giang Tấn hấp dẫn Phùng Thanh ngay lập tức từ lần thứ nhất tiên chạm chán gỡ.

 

Ngày đó, trong chống giáo vụ, tia nắng từ hành lang cửa số hắt vào sườn khía cạnh anh, khiến những con đường nét tinh tế trên khuôn phương diện ấy thốt nhiên trở buộc phải thật vơi dàng.

 

Sau lần gặp gỡ gỡ ngắn ngủi hôm ấy, Phùng Thanh tìm biện pháp dò hỏi bằng hữu về thông tin của Giang Tấn, rồi không rụt rè mà bước đầu hành trình theo đuổi anh. 

 

Giang Tấn có học lực xuất sắc, là nhỏ cưng của các giáo viên trong trường. Anh được không hề ít nữ sinh trong trường thương mến nhưng vì anh quá rét lùng, buộc phải rất ít người dân có đủ anh dũng để tiếp cận với anh.

 

Trái ngược cùng với Giang Tấn, Phùng Thanh dù bắt đầu chỉ là học sinh cấp bố nhưng vẫn nhuộm tóc lòe loẹt, tai trái đeo sáu mẫu khuyên tai, nghịch ngợm, phá phách, học hành kém cỏi, là cái gai vào mắt các thầy cô giáo.

 

Phùng Thanh bao gồm khuôn mặt vô cùng xinh, da trắng nõn, sống mũi thanh tú, môi đỏ mọng và đôi mắt hồ li hút hồn. Mặc dù tuổi còn nhỏ, tuy thế cô toát ra khí chất gợi cảm ít người có được, vì vậy thu hút vô số phái nam sinh. Nhưng trong những những fan đó, chẳng ai lọt vào mắt cô cả. Phùng Thanh không thích đông đảo cậu nam nhi mới phệ học đòi làm cho đại ca, mặc dầu cô biết rằng bản thân cũng chẳng hơn gì bầy họ.

 

Phùng Thanh thích phần đông chàng trai học giỏi và lễ phép, sạch mát sẽ, thanh cao, mà lại Giang Tấn vừa hay đáp ứng tất cả những đk đó.

 

Cả trường phần đa biết chuyện Phùng Thanh theo xua Giang Tấn. 

 

Và cả chuyện Giang Tấn luôn thù ghét Phùng Thanh, không khi nào liếc mắt nhìn cô, dù chỉ một lần.

 

Nếu anh thử một lần nghiêm túc nhìn cô, anh vẫn thấy trong đôi mắt vốn luôn lãnh đạm của cô nàng ấy chỉ chứa đựng bóng hình của riêng biệt anh. 

 

Nếu anh thử dừng chân cảm dìm một chút, anh sẽ hiểu được tình yêu của cô gái ấy dành cho anh tất cả bao nhiêu nhiệt độ thành.

 

Phùng Thanh là học viên cá biệt, nhưng chưa từng dính cho chuyện yêu đương. Trong cả nụ hôn đầu cô vẫn muốn dành riêng mang đến Giang Tấn, vậy mà…

 

Buổi sáng hôm đó, sau thời điểm Phùng Thanh trao cho anh lần thứ nhất của mình, cô nhận thấy vết huyết đỏ in đậm trên ga trải trường, cảm giác hóa ra lòng người cũng có thể nở hoa. Đó là minh chứng cho tình yêu của cô và anh, minh chứng cho sự thực bụng của tình thân thời niên thiếu. 

 

Có điều, chỉ một lời nói của anh lúc đó, vẫn đẩy cô từ thiên con đường rơi xuống mười tám tầng địa ngục. 

 

Anh nói: "Phẫu thuật màng trinh hiện nay cũng văn minh nhỉ, tương đương y như thật."

 

Một câu nói, phát triển thành một đòn trí mạng tấn công thẳng vào trái tim cô, trái tim thực tâm mang đầy hy vọng, trái tim non nớt new biết yêu lần đầu. 

 

Hóa ra, trong mắt anh, cô chỉ nên hạng bạn như vậy. 

Hóa ra, thời gian qua là cô vẫn tự lừa mình dối tín đồ mà thôi.

Hóa ra, trong mẩu chuyện tự nói của cô, anh là nam giới chính, tuy thế trong mẩu chuyện của anh, cô chỉ là 1 kẻ qua mặt đường xa lạ.

Hóa ra, không phải cứ nếm trải đắng cay sẽ hoàn toàn có thể nhận lại ngọt ngào. Câu chuyện yêu đương cô vị anh mà viết, ban đầu bằng sức nóng huyết, chấm dứt bằng vô vọng và nhức thương.

 

Tình cảm tới từ một phía, gọi là tình yêu 1-1 phương. Mà đã là tình yêu solo phương, thì vĩnh viễn không khi nào có kết quả.

 

Vậy nên, hiện giờ cô phải tạm dừng thôi. 

 

Tự tay viết một dấu chấm tròn, ngừng mối tình đầu vào chua xót. 

 

Đau đớn, tổn thương, chảy vỡ. Đó là chiếc giá buộc phải trả cho 1 thời niên thiếu ngông cuồng.

 

Có điều, cô sẽ không hối hận bởi những vấn đề cô đã làm, không hối hận vày mình đã từng có lần yêu anh. Cũng chính vì có anh, tx thanh xuân của cô mới trở đề nghị rực rỡ, đến dù xen kẹt trong bức tranh tỏa nắng đó tất cả cả những màu sắc xám phun u buồn

 

******

 

Giang Tấn là 1 trong con tín đồ vô cùng mâu thuẫn. Từ nhỏ bé không được quan tiền tâm, lại bắt buộc trải qua phần nhiều chuyện hết sức kinh khủng, trung tâm lí của anh ấy rất u ám và nặng nề.

 

Trước lúc lên cấp ba, Giang Tấn là 1 trong đứa trẻ em ngang tàng cùng ngỗ ngược. Anh đối xử thô bạo với tất cả những người xung quanh, dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề. Vị vậy, đề nghị không đứa trẻ như thế nào dám xúc tiếp với anh, từ bé xíu đến phệ anh cứ sống cô độc như thế, tự giam cầm bản thân trong trái đất tối tăm của riêng mình.

 

Khi đó, anh vẫn bị cha đưa về sống thuộc bà ngoại, theo học tại một ngôi trường trung học dành cho những đứa trẻ em có sự việc tâm lí. Ở đó, Giang Tấn được sinh sống bên những người dân thật sự hiểu rõ sâu xa và thân thương anh, khiến cho anh thu lại vẻ bề ngoài gai góc, trở buộc phải trầm lặng, an tĩnh, cho dù bão giông vẫn cuồn cuộn trong lòng.

 

Khi lên cung cấp ba, anh mặc trên mình chiếc vỏ quấn của một học sinh tốt giang, ngoan ngoãn, được thầy cô yêu thích và bằng hữu ngưỡng mộ. (Bài viết được post full và nhanh nhất tại Lust Aveland)

 

Không ai hiểu rằng rằng, ẩn phía sau vẻ ngoài đẹp tươi ấy là một trong tâm hồn khôn xiết u ám, y hệt như mặt trăng cô độc phân phát ra ánh nắng trong trẻo dịu dàng, nhưng cho gần mới thấy bề mặt của nó rất gồ ghề, ngoài ra còn chẳng phải phát ra chút ánh nắng nào cả.

 

Con người Giang Tấn lí trí đến đáng sợ, mọi hành động của anh đều có tính toán, ngay cả việc kết giao bạn bè anh cũng chỉ lựa chọn người hoàn toàn có thể đem lại công dụng cho anh. Anh gạch sẵn cho cuộc đời mình một kế hoạch hoàn chỉnh, nhưng trong planer đó, vĩnh viễn ko tồn tại tình yêu. 

 

Nhưng lúc Phùng Thanh xuất hiện thêm trong cuộc sống của anh, thì phần đa chuyện hoàn toàn đảo lộn.

 

Nhìn vào Phùng Thanh, Giang Tấn thấy được chính phiên bản thân mình của ngày trước. Ngang ngạnh, phách lối, bất cần, cô gái đó trái ngược với gu thẩm mĩ của anh. Cố gắng nhưng, các lần nhìn thấy cô, trong lòng anh luôn luôn có một cảm giác không thể giải mã.

 

Anh cảm thấy đáng ghét nhưng lại cần yếu rời mắt ngoài cô.

Anh mong đẩy cô ra xa nhưng khi xa rồi lại cảm giác lo lắng.

Anh muốn bảo đảm cho cô nhưng lại sợ hãi cô biết ơn mình, ước ao "lấy thân báo đáp".

 

Trước phương diện cô, anh ko thèm liếc ánh mắt cô một cái, dẫu vậy lại âm thầm chụp ảnh cô, rồi kẹp tấm ảnh ấy vào một cuốn sách, giữ bên mình suốt mười mấy năm trời.

 

Giang Tấn kẹp tấm hình ảnh của Phùng Thanh vào trang 222 vào cuốn "The Birth of Tragedy" của Nietzsche, vào trang sách đó tất cả một câu được anh tô cực kỳ đậm "rõ ràng là mâu thuẫn".

 

Rõ ràng là mâu thuẫn.

 

Bởi vì tình cảm anh dành riêng cho cô bị giằng xé bởi quá nhiều mâu thuẫn, vừa khinh ghét vừa yêu thương thương. đề xuất buổi sáng sủa hôm đó, anh vẫn vô tình nói ra một câu nói phá hủy tôn nghiêm của cô, giảm đứt gai dây liên kết giữa hai người.

 

Lần tiếp theo anh và cô chạm chán lại, sẽ là chuyện của mười hai năm sau đó.

 

Bây giờ, Giang Tấn không thể là cậu thiếu hụt niên trong trẻo thuần khiết trong thâm tâm Phùng Thanh, nhưng mà cô cũng không còn là thiếu phụ nghịch ngợm có nụ cười rạng rỡ, vô lo vô nghĩ giống như những năm tháng học trò.

 

Phùng Thanh của bây giờ, bên ngoài luôn tỏ ra phóng khoáng, thản nhiên, nhưng thú vui của cô cực kì gượng gạo. Chính vì trong lòng cô có một chướng ngại trọng điểm lí, mà chướng ngại đó, là do Giang Tấn tạo nên.

 

Còn Giang Tấn của bây giờ, đang dám đối diện với bạn dạng thân, đối lập với trái tim của mình. Anh yêu thương Phùng Thanh, anh ý muốn ở bên cô ấy. 

 

Trên người Phùng Thanh tất cả đầy tua nhọn, dẫu vậy thật ra cô lại sở hữu phần ngu nghếch. Phần đa điểm giao sứt trong cuộc sống thường ngày của anh với cô khôn xiết ít, khi cô thủ thỉ với anh, đề tài chỉ xoay quanh đầy đủ vấn đề đơn giản và dễ dàng trong cuộc sống. Thuộc cô thủ thỉ phiếm, cô chỉ rất có thể hiểu được ý nghĩa trên phương diện chữ nhưng thôi. 

 

Thế nhưng, ở mặt cô, anh thấy hạnh phúc. Có cô bên cạnh, trái tim anh vô cùng đỗi im bình.

 

“Triệu Phùng Thanh, anh cực kỳ thích làm việc cạnh em. Thích đến cả cả đời này chỉ hy vọng ở mặt em.”

 

Giang Tấn biết rằng bạn dạng thân đang phạm phải sai lạc nghiêm trọng trong thừa khứ. Vậy anh sẽ sử dụng cả đời này nhằm bù đắp cho cô. Anh ước ao dùng vớ cả êm ấm của bạn dạng thân, sưởi ấm cho người anh yêu nhất.

 

Anh đon đả hỏi: "Có nhức không em?" 

Anh nữ tính ôm cô, thì thầm bên tai, nhỏ giọng dỗ dành.

Anh nói rằng, trước kia là vì anh không tốt.

Anh nói rằng, về sau anh sẽ xuất sắc với cô.

 

Phùng Thanh từng chạm chán một cặp bà xã chồng, là hứa hẹn Huệ Chanh và thông thường Định. Trường hợp sự hờ hững của Giang Tấn y như tuyết bay ngập trời, thì tầm thường Định lại với theo cái rét của âm tào địa phủ, tỏa ra luồng khí lạnh buổi tối tăm khiến cho người ta ko khỏi sợ hãi hãi. Cơ mà khi chung Định chú ý Hứa Huệ Chanh, vớ cả u ám và sầm uất trong mắt anh ta đều trở thành cơn gió tháng bố dịu nhẹ, tràn trề sủng ái, nâng niu. *

 

Phùng Thanh từng vô cùng yêu mến Hứa Huệ Chanh, nhưng sau cuối cô cũng thấy được điều ấy trong đôi mắt Giang Tấn. Anh luôn dành cho những người ta cái nhìn thờ ơ, hờ hững, mà lại khi quan sát cô thì ý cười cợt đong đầy trong ánh mắt, sáng rực như sao trời. 

 

"Cô vươn tay che đi hai con mắt hắn.

 

Một giây sau thì lại thả ra.

 

Triệu Phùng Thanh nở thú vui tươi sáng rực. Cô vẫn từng ngưỡng mộ người phụ nữ của phổ biến Định cố kỉnh nào cơ chứ.

 

Mà nay, cô đã chú ý thấy điều này trong mắt Giang Tấn rồi.

 

Triệu Phùng Thanh vươn tay vòng qua cổ hắn: " Em thích hợp anh nhìn em nuốm này."

 

"Ừm, vậy anh sẽ luôn luôn nhìn em cầm này." Hắn vuốt dịu tóc cô."

 

******

 

Đọc các chương đầu của "Phùng Thanh", chắc chắn ai cũng như mình, cực kỳ ghét nam chủ yếu Giang Tấn. Sau đó, lúc biết rõ rộng về hoàn cảnh của anh, mình lại thấy rất đau lòng. Giang Tấn từng là 1 trong những đứa trẻ xứng đáng thương. Để có thể sống một cuộc sống thông thường như bao bạn khác, anh đã yêu cầu kìm nén và gắng gượng siêu nhiều.

 

Giang Tấn hình thành và mập lên mà không tồn tại được sự niềm nở của phụ vương mẹ. Chị em mất sớm, phụ vương lại sa đọa, vô trách nhiệm với bé cái, anh bắt buộc sống với một fan bảo mẫu. Cơ mà con người đó, lại mang trong mình những lưu ý đến kinh tởm đến đáng sợ. 

 

Cô ta tiêm lây truyền vào đầu một đứa trẻ non trẻ như anh các thứ văn hóa truyền thống phẩm đồi trụy. Không chỉ có thể, cô ta dụ dỗ và lạm dụng một đứa trẻ mới dậy thì là anh làm chuyện tín đồ lớn, khiến anh tự cảm thấy ghê tởm bạn dạng thân mình, từ đó trong đầu hình thành yêu cầu tâm lí vặn vẹo vẹo cùng u ám. 

 

Đôi tía dòng chữ thiết yếu nói hết lên sự độc ác và bẩn thỉu bẩn của một số trong những loại fan cùng rất nhiều hệ lụy đi kèm theo phía sau khoản thời gian một đứa trẻ em ngây thơ cần trải qua phần đông cơn ác mộng gớm hoàng như thế, nhưng dựa vào một dẫn chứng trong thực tiễn rằng có khá nhiều tên tội phạm tàn nhẫn từng là nạn nhân của vụ việc lạm dụng tình dục, gồm lẽ bọn họ cũng đã hiểu được phần nào phần nhiều di triệu chứng đáng sợ mà phần đông kẻ bất nhân đáng kinh tởm đó nhằm lại mang lại xã hội hiện tại nay.

 

Mỗi đứa trẻ là một trong thiên thần nhỏ tuổi mà Thượng Đế ban tặng kèm cho ráng gian, gần như đứa trẻ kia khi mập lên sẽ tiếp tục mang đôi cánh cục cưng hay trở thành tay không đúng của quỷ dữ, sẽ phụ thuộc vào vào không ít vào sự nuôi dưỡng, dạy dỗ bảo của các người to xung quanh.

 

Bởi do kịp thời xoay đầu lại, nên Giang Tấn như ý không trở thành hung thần quỷ ác nhưng đau lòng thay, anh đã vĩnh viễn mất song song cánh thiên thần.

 

Nhưng thiệt may là Giang Tấn đã tất cả bên mình một cục cưng của riêng anh. Cô sẽ giúp đỡ anh chiếu sáng mọi góc về tối trong lòng, xóa mờ đi số đông vết nhơ bẩn trong quá khứ, thuộc anh vẽ cần bức tranh tương lai tươi vui ngập tràn hạnh phúc, yêu thương.

 

Anh và cô đã cũng nhau nuôi dạy dỗ và bảo đảm an toàn cho đứa con của hai bạn thật tốt, để đứa trẻ đó không thể phải cực khổ kìm nén, bất lực giãy giụa trong đêm đen chỉ mong tìm được chút ánh nắng le lói như anh vẫn từng.

Xem thêm: How Do You Say "I Love You With All My Heart" In Vietnamese? ?

 

******

 

“Ngày mai em lại hoàn toàn có thể ngủ nướng rồi. Bão lever mười bốn đấy, dân chúng cũng tương đối ít ra ngoài.”

 

“Vậy ngày mai cục Dân thiết yếu không có không ít người đâu.” xem xét của Giang Tấn tất cả vẻ khác hoàn toàn người thường, “Ngày thường anh bận, không có thời gian đi mang giấy triệu chứng nhận, không bằng bọn họ quyết định ngày mai đi. Bao gồm bão Đài Loan vào, đúng lúc anh xin nghỉ không yêu cầu đi làm.”

 

Cô liếc xéo hắn, “Mưa bão cấp mười bốn mà anh định đi đăng k‎ý kết hôn à?”

 

“Đúng” Hắn gật đầu, “Để chứng tỏ tình yêu chúng ta vững chắc không gì phá vỡ lẽ nổi.”

 

____

 

Chú thích: "...": Trích từ bỏ truyện

*: tầm thường Định cùng Hứa Huệ Chanh là nhân vật thiết yếu trong truyện "Bạn Chanh" của giá Oản Chúc, phía trên cũng là 1 trong tác phẩm rất đáng đọc.