TAG: PHỎNG VẤN SƠN TÙNG

Cán đổ hàng loạt kỷ lục trong lượt comeback bắt đầu nhất, mặc dù vậy Sơn Tùng M-TP đã từng buồn đến mức muốn quăng quật về quê để bán áo quần với ba mẹ. Dự tính tương lai? Tùng đầy niềm tin con người nghệ sĩ của mình sẽ “đủ" để dừng lại ca hát vào tuổi 30, thụt lùi hỗ trợ các bạn trẻ và… lập gia đình.

Bạn đang xem: Tag: phỏng vấn sơn tùng


Cán đổ hàng loạt kỷ lục trong lượt comeback bắt đầu nhất, mặc dù thế Sơn Tùng M-TP đã có lần buồn đến cả muốn quăng quật về quê nhằm bán quần áo với cha mẹ. Dự tính tương lai? Tùng sáng sủa con fan nghệ sĩ của bản thân sẽ “đủ" để dừng ca hát vào tuổi 30, thụt lùi hỗ trợ các bạn trẻ và… lập gia đình.




Sinh nhật năm nay của tôi có tía điều đặc biệt.

Lần thứ nhất sinh nhật của bản thân rơi vào trong ngày rằm, 15/5 âm lịch, cần đêm ấy tôi được nhìn thấy một ánh trăng tròn xoe thật đẹp.

Lần đầu tiên tôi bắt buộc gọi năng lượng điện chúc mừng sinh nhật ba mình qua đoạn phim call thay vày được chạm mặt mặt. Vì hai tía con đều phải sở hữu cùng ngày sinh là 5/7 cần năm nào hai bố con cũng rất được hàn huyên cùng chúc mừng sinh nhật… nhau. Trong năm này chỉ hoàn toàn có thể mừng nhau qua điện thoại, tôi cảm xúc rất buồn. Vì chưng một ngày ý nghĩa sâu sắc như thế, đáng ra mình đề nghị được ngồi cạnh bố, được cùng cả nhà hát Happy birthday đến nó… hữu tình chứ.

Và điều quánh biệt ở đầu cuối là lần thứ nhất tiên, tôi cho reviews bài hát mới, vào đúng sinh nhật mình.



Không có gì buộc phải chạnh lòng đâu anh. Tôi vẫn ở trong showbiz này tám năm rồi. Nghe sinh năm 1994 tưởng đâu còn trẻ lắm, nhưng thực tế tôi vẫn “già” rồi đó. Em trai của tôi sinh vào năm 2000, mới ngày làm sao còn bé xíu mà giờ đồng hồ đã khủng lắm rồi. Bắt buộc tính ra trường hợp so với những bạn teen hơn, tiếng tôi vẫn thuộc về một núm hệ trước. Đã là “người lớn” rồi thì phải gồm cách ứng xử không giống với phần nhiều lời chê chứ. Mà toàn bộ các tác phẩm của bản thân mình xưa nay phần lớn thế, lúc nào cũng có bạn thích và người không thích, bao giờ tôi cũng nghe thắc mắc “ê, bị chê vậy rồi cảm thấy thế nào”. Thực tâm là tôi cảm thấy… bình thường.

Bình thường bởi vì hai lẽ. Một: tôi vẫn quen với cảm giác ấy mất rồi còn đâu. Hai: tất cả những gì tôi làm cho đến thời điểm đó đều gói gọn gàng trong nhì chữ: TẬN HIẾN. Mình đâu bao gồm gì phải bi lụy khi bạn dạng thân và bầy đàn MTP đã dốc rất là mình để triển khai những gì tâm huyết nhất, tốt nhất!

Và sau khi đã tận hiến rồi, thì ta tất cả quyền… tận thưởng chứ. Với trên 900.000 lượt xem tại cùng 1 thời điểm, quá qua cả “Hãy trao đến anh”, tôi gồm quyền “wow” do đã thừa qua chính bản thân mình chứ. Với như anh thấy trên đây (chỉ vào cổ họng mình – PV), kết quả của việc tận thưởng ấy là cổ họng đang rất đau vị tôi vẫn hét, một mình, như 1 đứa con trẻ trong phòng thu.



Vào các khoảnh tương khắc quan trọng, tôi không đam mê có tín đồ khác sống cạnh. Bởi vì tôi là người rất giản đơn bị xúc cảm của những người xung quanh ảnh hưởng. Bắt buộc vào rất nhiều khoảnh khắc hệ trọng, tôi chỉ muốn tận thưởng trọn vẹn thứ cảm xúc bật ra tự chính bạn dạng thân mình. Sau khi đã hét lên như 1 đứa trẻ, tôi mới share niềm vui ấy với những người thân, bạn bè, đồng nghiệp.



Không chỉ “Có chắc yêu là đây”, mà cả Sky Tour cũng là một trong những món quà cơ mà tôi đã ấp ủ trong một quãng thời gian rất lâu. Cùng tôi đã gói ghém, chuẩn bị hai món đá quý này suốt trong quãng thời gian yêu cầu giãn phương pháp xã hội vị COVID-19. Đó là quãng thời gian thật sự đáng quên với tất cả người. Khi dõi theo toàn bộ những hoang mang trên khía cạnh báo, Facebook và Instagram, tôi cảm thấy cuộc sống thường ngày chưa lúc nào mong manh mang đến thế. Và giữa những tháng ngày hoàn toàn bị đụng ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, trong số những tiêu rất bủa vây, từ sáng đến buổi tối chỉ xung quanh đi quẩn quanh lại một trường đoản cú khóa là COVID-19. Và tôi ra quyết định mình phải làm những gì đó, để gần như người có thể lạc quan và để ý đến tích cực hơn một chút. Đó là nguyên nhân tôi tung ra bài bác hát mới.

Khi tung ra “Có chắc yêu là đây”, tôi đã và đang bày tỏ ý muốn mỏi của mình, rằng bài bác hát sẽ va đến trái tim mọi tín đồ bởi trường đoản cú “yêu”. Vì một trong những giờ phút nguy nan, tự “yêu” lại càng phải mang một sứ mệnh khổng lồ hơn. Chúng ta cần nên yêu nhau nhiều hơn và yêu thương đời các hơn. Đấy thiệt sự là một trong bài hát với khát vọng truyền đi sự lạc quan, chứ không hẳn để show off hay chứng tỏ gì đến ai được nữa. Sau bao nhiêu năm với từng ấy thành quả, ông ca sỹ sơn tùng mtp còn phải chứng minh gì nữa tốt sao. Tình nhân sẽ yêu thương và tín đồ ghét đã ghét, việc cần có tác dụng thì yêu cầu làm thôi.


Và lúc tung ra bài bác hát, tôi thấy mọi tín đồ rất thích nó. Từ quê nhà, phụ huynh tôi điện thoại tư vấn vào cùng bảo: “bài hát vui quá, sao nhỏ giấu phụ huynh kỹ vậy. Hóa ra trong những khi giãn giải pháp xã hội, có mấy lần bố gọi cho bé mà bé không nhấc thiết bị là để triển khai bài hát này bắt buộc không?”. Cùng tôi nói: “Con vẫn muốn dành bất thần này cho bố mẹ nữa”.

Dành tặng ngay quà cho ba mẹ, vì bố mẹ rất lo. Bố mẹ cứ bảo trời ơi thì cứ làm ca sĩ được rồi, mở công ty làm chi. Lo 1 mình còn không xong, giờ nên lo cho cả đống người, sao mà làm nổi hả con? Vì phụ huynh tôi là những người lao đụng chân phương mà, nên cái gì mới lạ thử thách của con cái cũng có tác dụng ông bà lo cả. Cùng với những sản phẩm mới toanh này, tôi cũng đã phần như thế nào gỡ đi nỗi lo ấy của các cụ. Các cụ ông cụ bà đỡ lo, thì những cơn sóng trong lòng mình cũng bình lặng đi một chút. “Có kiên cố yêu là đây” cũng chính là lời trấn an cơ mà tôi dành cho tất cả những người yêu mến và xem xét ông Tùng, rằng “Đừng lo. Tôi vẫn đã sống, vẫn đang thao tác làm việc đây. Tôi ổn”.


Cũng như hầu hết người, tôi cũng sợ cô đơn chứ. Nhưng rất cần được phân biệt đơn độc và một mình. Tôi thì rất thú vị ở một mình thật. Xuyên suốt ngày lang thang trong nhà, bạn bè cũng chỉ bao gồm vài người từ thời nhạc viện, đi ra đường thì lúc nào thì cũng bịt phương diện cúi đầu. Nhưng thực chất tôi không hề cảm thấy cô đơn. Trái lại về mặt tình cảm, tôi còn cảm xúc đủ đầy nữa là khác. Đủ đầy với chừng ấy hầu như con tín đồ đang hiện diện trong cuộc sống của chính bản thân mình nên không phải thêm, ko cần không ngừng mở rộng ra làm những gì nữa.

Với tôi, tất cả những người đến và ở lại cùng với mình đa số là nhân duyên. Trường hợp một ngày nào kia ông trời mang đến cho tôi thêm 1 người, tôi vẫn cám ơn mọt duyên ấy, chứ tôi không lúc nào chủ động đi tìm kiếm thêm những thứ tình yêu khác.

Không cô đơn, cơ mà tôi lại thích ở một mình. Vì một mình giúp mình để ý đến sâu hơn, bình tâm hơn. Khi bao gồm một nỗi ai oán nào ập đến, tôi vô cùng sợ bạn khác quan sát thấy. Tôi sợ hãi nỗi bi hùng ấy bị suy diễn thành sự yếu đuối nếu fan khác không hiểu. Nhưng trong cả với những người đủ thân và sắc sảo để hiểu, thì nỗi buồn của chính bản thân mình vẫn có thời cơ lây lan và ảnh hưởng đến người ta. Với tôi không yêu thích như vậy một ít nào.


Tôi phi vào showbiz lúc vừa bắt đầu bước lịch sự tuổi 19. Với ca khúc “Cơn mưa ngang qua” trong cuộc thi “Bài hát yêu thích”, tôi lần thứ nhất trải nghiệm được cảm xúc – dù mới chỉ nhen nhóm – làm fan nổi tiếng. Cùng nếu như mọi bạn để ý, phương pháp dùng mạng xã hội của tôi từ ấy mang đến nay không tồn tại gì biến hóa cả. Nhiều khi tôi điện thoại tư vấn điện về cho cha mẹ chỉ để nói: con cám ơn tía mẹ. Vì chưng cách bố mẹ dạy dỗ con giúp cho con không phải xóa bất kỳ một điều gì trong vượt khứ của mình. Và nhỏ cảm thấy rất tự hào với toàn bộ những gì con đăng tải mạng buôn bản hội của mình. Bởi từng mẫu trạng thái trên loại dòng thời gian ấy luôn là con, là Tùng, là người con được phụ huynh yêu yêu quý và chăm sóc từng ngày.

Không chỉ trên social mà tức thì trong chiếc xã hội này cũng thế. Hằng ngày đi tới, tôi đều tận hưởng nó, dẫu có những thời gian mọi việc không phải như ý mình muốn (cuộc đời mà). Sau quãng thời hạn căng trực tiếp nhất tương quan đến ca khúc “Em của ngày hôm qua” thì tôi đã gần như là đốn ngộ: à, hóa ra đấy là mặt tối của sự việc nổi tiếng. Trong giây phút ấy, tôi bi thiết lắm chứ. Buồn tới cả chỉ mong mỏi từ bỏ, về bán xống áo với cha mẹ, mang đến nó an cùng lành.


Nhưng rồi tôi phân biệt chính mình là fan đã bước vào cuộc chơi này mà, chính mình đã lựa lựa chọn không bán áo xống mà… xong áo ra đi mà. Ngày tránh gia đình, ba nói: “Đã chọn rồi thì từ này khổ vui bé tự dìm lấy, cha không chịu trách nhiệm nữa”. Vậy nếu quay sườn lưng trở về, hóa ra tôi đã đồng ý thua cuộc. đặc trưng hơn, tôi biết là mình ko sai. Đó là nguyên nhân theo thời gian, theo năm tháng, tôi cứ buộc phải tự nói với phiên bản thân mình: nào, mình đã đi được tiếp đây rồi, mình đã vượt trải qua không ít chuyện rồi, thêm 1 lần trở ngại nữa thì gồm gì đâu, thêm, thêm cùng thêm nữa đi. Cùng cứ nỗ lực mà tôi lầm lũi cách tới, tự trao động lực cho chính mình. Không cần thiết phải tìm phương pháp triệt tiêu sự tiêu cực, mà gật đầu đồng ý nó, coi nó như một trong những phần trong cuộc sống của mình thôi.


Lo chứ anh. Lo vị sợ là mình không hề giá trị. Một nghệ sĩ sẽ bi ai nhất khi không còn ai nhắc đến tên bản thân nữa. đề xuất tôi thực sự đã quen với hầu hết khen chê rồi, bởi vì tôi hiểu việc kiếm một con fan để cho cả nhân loại yêu yêu mến là bất khả. Cũng tương tự một món ăn uống vậy thôi, có bạn thích và không thích. Tôi thừa nhận hết phần đa khen chê và chọn lựa nó. Trong tám năm qua, bài xích học lớn số 1 mà showbiz dạy tôi chủ yếu là phương pháp để tự có tác dụng cho phiên bản thân mình cảm thấy vui vẻ hơn. Huống chi bây chừ tôi không còn sống đến riêng bản thân mình. Tôi giờ sẽ là đại diện cho tất cả một tập thể có tên MTP. Tôi cần thiết để cảm giác của mình để cho mọi fan mất đi sự từ tin.


Có chứ!

Khi đưa ra quyết định mang Sky Tour ra rạp, tôi có đăng lên một loại trạng thái: “Có những đưa ra quyết định nếu là 1 nghệ sĩ tôi vẫn không khi nào lựa chọn .... !”

Điều đó mô tả một sự trằn trọc và biến hóa nơi tôi. Nghệ sỹ nào có muốn đi hát thật nhiều và kiếm thật nhiều tiền. Có người sẽ dùng tiền đó mang lại business riêng, nhét vào túi xuất xắc gửi ngân hàng. Tôi có muốn kiếm các tiền chứ, nhưng để làm gì? Một tại sao duy nhất: để làm những sản phẩm xuất sắc hơn.

Vậy có tác dụng sản phẩm tốt hơn… để làm gì vậy Tùng? Để góp 1 phần nhỏ bé bỏng của bản thân nâng phí tổn trị của âm nhạc Việt Nam, chũm thúc nó phát triển được chút nào thì mừng chút đó. Tương đối nhiều người nói cùng với tôi: sao tao thấy mi chả giữ lại được đồng làm sao cho phiên bản thân, nhưng mà họ đâu biết tôi đã đạt được những gì? những người dân xem tiền là phương châm khác với người xem chi phí là phương tiện. Tôi muốn dùng chi phí để tạo thành những giá trị khác. Tôi luôn luôn nói với tất cả người: dù cố kỉnh nào đi nữa, mặc dù COVID-19 có nguy khốn thế làm sao đi nữa thì tất cả những fan trong doanh nghiệp này không được phép có xem xét đây không phải là thời điểm tương thích để họ tỏa sáng. Ví như ai kia có xem xét khác, mời các bạn dừng lại và bong khỏi đây. Do những thời điểm càng nặng nề khăn, tôi càng tự tin hơn. Vì chỉ cần tôi teo vào, những người dân sau sống lưng tôi cũng biến thành co lại, rồi MTP vẫn đi về đâu và phần đa gì tôi đưa ra biết đến bao giờ mới có thể đoạt được được! Tôi không được cho phép điều kia xảy ra. Vây thì phải làm gì đây? yêu cầu nghĩ ra câu hỏi này, vấn đề kia nhằm làm, để công ty vượt qua sóng gió và định hình hơn.


Những cơ hội ấy, tôi cũng từ hỏi chứ: ủa sao đề nghị khổ sở như vậy này, lập công ty làm gì không biết! ví như chỉ là 1 nghệ sĩ, có phải bản thân đã vui vẻ hơn không? Được thoải mái, cất cánh bổng, xuyên suốt ngày ngồi trong chống thu âm với sáng tác, rồi đi diễn, tìm tiền về ngủ. Mừng rơn quá mà.

Rồi tôi lại hỏi ngược lại: bao gồm sướng thiệt không, có niềm hạnh phúc thật không? với thằng Tùng sản phẩm hai vào tôi nó đáp: thì cũng hạnh phúc, mà lại đó là 1 hạnh phúc ko trọn vẹn. Nó thiếu thốn sức cuốn hút của một cuộc chinh phục, thiếu sự vượt thoát lên khỏi chính phiên bản thân mình với nó thiếu đi một nỗi sợ, không phải cái sợ tiêu cực mà là loại sợ lành mạnh và tích cực của một người đi phiêu lưu.

Xem thêm: Hướng Dẫn Mẹ Cách Nấu 15 Món Cháo Cho Bé Tăng Cân, 9 Món Cháo Cho Bé Tăng Cân Nhanh

Tôi có một chiếc tính thay này. Nếu ngày qua tôi chọn A mà từ bây giờ tôi lựa chọn B thì tôi sẽ quyết định theo B ngay. Vì chưng nếu loại A không làm mình băn khoăn thì chiếc B dường như không xuất hiện! đề xuất B đã lộ diện thì yêu cầu chơi B cùng không quan sát về A nữa. Buộc phải anh hỏi tôi về con người nghệ sĩ cùng con tín đồ trong business, câu vấn đáp là chính vì hạnh phúc của bạn nghệ sĩ ko trọn vẹn cần tôi mới đề nghị đi tiếp. Song mệt đó, vất vả đó, tuy vậy được là chính mình. Và quan trọng là mấy dịp vất vả, mình ko thấy cô đơn, do cũng có nhiều người thuộc vất vả cùng với mình. Nhân viên rất mến tôi, mái ấm gia đình thương tôi và anh em rất yêu mến tôi. Sức mạnh tình thương ấy còn quý giá gấp vạn lần giá chỉ trị tiền tài mang lại.


Trong cuộc họp báo ấy, tôi gồm nói với các các bạn phóng viên là chiến lược này sẽ được thực thi trong cha năm, chứ không hẳn chỉ trong một năm. Ba năm là 1 quãng đường đủ dài để MTP-Entertainment trở thành MTP-Group. Buộc phải nếu ai đó nghĩ tôi sẽ có tác dụng hết những cam đoan chỉ trong một năm thì chắc hẳn rằng đó chỉ là sự hiểu lầm.


Thực ra tôi rất thích phim. Khi đi casting cho “Chàng trai năm ấy”, tôi trước đó chưa từng nghĩ là mình hoàn toàn có thể đóng phim được mặc dù thật sự rất mê. Ngày xưa khi coi phim hàn quốc tôi rất hay “pause” lại, cố tò mò sao khúc này người diễn viên chúng ta khóc xuất xắc thế, bọn họ diễn khôn xiết thế. Tôi cứ nhìn, tự bản thân phân tích cảm hứng lúc kia và… tự ngồi khóc luôn. Và thế là tôi phát chỉ ra mình cực kỳ mê cái cảm xúc được vào vai thành tín đồ khác, được khóc/cười cùng sống một cuộc đời trọn vẹn mới. Nên những lần xem phim tôi rất hấp dẫn lẩm nhẩm hiểu theo loại phụ đề để thử hòa lẫn chung xúc cảm với nhân vật.

Rồi đúng một chiếc chị Phạm Quỳnh Anh nhắn tin rủ tôi đi casting phim “Chàng trai năm ấy”. Lúc đó tôi bảo vẫn đến… cho vui, vị không đầy niềm tin gì cả. Tôi nhớ ngày đi casting, tôi ngồi bên ngoài mà mặt đỏ như một quả gấc vì xấu hổ, vị thiếu từ bỏ tin, đến nỗi con quay sang anh quản lý và nói nhỏ: giỏi mình đi về cho rồi, làm cho ca sĩ chưa xong mà còn bày đặt đi diễn xuất, làm cho lôm ca lôm côm tín đồ ta mỉm cười chết.

Rồi cho tới phiên tôi vào. Khía cạnh anh quang quẻ Huy lúc ấy “lạnh lùng boy” lắm, không tạo cho tôi lạc quan hơn được miếng nào. Tuy thế lỡ phóng lao phải theo lao thôi, tôi dìm một phân đoạn casting (thoại thân tôi với anh hứa hẹn Vĩ Văn) và bắt đầu nói. Tôi cứ nói bằng cảm xúc của mình dịp đó thôi, bất ngờ lại được anh Huy chọn.

Và sau một tháng trời đi tảo “Chàng trai năm ấy”, tự dưng tôi bị yêu loại nhân thứ Đình Phong vô cùng. Cùng tôi yêu quý vô cùng các diễn viên đóng cùng mình, mến cả ê kip buộc phải vất vả. Có thời cơ quan sát quá trình làm cho một cỗ phim, tôi học hỏi và giao lưu được vô cùng nhiều. Rồi thời gian và công việc cuốn bản thân đi, có lúc tôi không để ý niềm mê mệt diễn xuất. Nhưng 2 năm gần đây, lúc chứng kiến tận mắt phim thì tình cảm ấy đang bùng lên trở lại. Tôi nhớ lại cơ hội mình chờ đợi, vào set, lấy cảm xúc để hoàn toàn có thể diễn được một take cảm giác nhất.

Tôi không cho là mình thay đổi diễn viên, vì diễn viên là nghề khó khăn và vất vả nhất mà tôi từng biết. Xoay một MV có vài ngày thôi mà tôi đã mệt mong mỏi đứt tương đối rồi, theo phim thì đề xuất mất cả tháng. Tuy vậy nhân anh hỏi thì tôi cũng xin thú thật: tôi đang suy nghĩ về một bộ phim. Mong muốn trong thời hạn sắp cho tới sẽ nhận thấy một kịch bạn dạng phù phù hợp với mình.


Tất cả vì nhân duyên chưa đến. Có lẽ rằng ông trời nói cùng với tôi là chưa đóng phim được đâu, lo hát cho đàng hoàng đi. Chữ M vào MTP là Music mà, không thể thành Movie được đâu. Nhưng đặc biệt là tôi luôn có mơ ước được hóa thân một trong những vai diễn. Nên sau bây giờ anh gồm kịch bạn dạng nào hãy nhớ đến… sơn tùng MTP nhé (cười).


Tôi chưa bao giờ buông bỏ bất cứ thứ gì trong cuộc sống mình!

Ngay cả máy mà hầu như người rất giản đơn bỏ là phục trang tôi cũng không bỏ. đầy đủ bộ áo quần đi diễn tôi thiết lập về còn chỉ mặc đúng một lần, cơ mà dù bao nhiêu bạn bảo tôi là chào bán đi, mang lại đi, tôi vẫn giữ chúng lại. Bởi vì khi mang bán/cho đi, tôi thấy trong bạn mình như mất một đồ vật gì đó, chắc rằng là kỷ niệm. Với thật sự dụng cụ cũ chúng biết… nhắc chuyện, bọn chúng nhắc mang lại ta nhớ những ngày tháng cũ.

Chiếc xe thứ nhất tôi mua là một trong những chiếc Lambretta. Hôm ấy tôi đi cài cùng anh quang quẻ Huy, anh bảo: “Đã nổi tiếng rồi còn đi cái xe ồn ào này cho những người ta phát hiển thị à?” nhưng tôi vẫn mua bởi tôi thừa thích. Và cho giờ thì dòng xe đã không còn sửa được nữa. Chiếc hãng ấy ở việt nam theo tôi biết là đã không còn. Có xe ra mấy tiệm họ phần đa bảo không tồn tại đồ thay. Mà lại tôi không bỏ nó, tôi vẫn nhằm nó ở dưới bãi chung cư nhà mình. Tôi chỉ sở hữu thêm một loại xe không giống để quốc bộ mỗi khi mong mỏi hít thở không khí dùng Gòn.

Đồ vật đang thế, còn nói bỏ ra là đông đảo cộng sự, con người quanh mình. Trong công việc, có rất nhiều người cũng răn dạy tôi nên bỏ fan này, loại fan kia. Cũng nhiều khi tôi cũng đứng trước mối do dự như… chị Tóc Tiên: chọn trái tim hay là nghe lý trí? Và lúc nào tôi cũng chọn con tim. Không ít người lại bảo có tác dụng business vậy là tiêu rồi, vẫn banh nhanh chóng thôi. Tôi cũng… biết chứ, tuy vậy tôi ý muốn sống đúng cùng với trái tim với lương vai trung phong của mình. Người cộng sự mặc dù có sai thay nào thì cũng là tín đồ tốt, tình thật và yêu đương mình. Vậy thì trọng trách của tôi là kiên nhẫn với họ, cho đến khi ta thuộc nhau băng qua sa mạc và nhìn thấy một tp thật đẹp. Vất vả cũng được, khổ tâm cũng được nhưng tôi ko buông quăng quật được!


Thật ra tôi nghĩ tránh việc có một bảng xếp hạng nào cả. Vị thật bi thiết cười khi lại mang âm thanh lên bàn cân để so sánh, phân tích, tiến công giá…

Hãy cứ tưởng tượng: đang ảm đạm mà nghe một bài xích nhí nhảnh thì chỉ ao ước tắt ngay cùng luôn. Khi bi lụy người ta thường chỉ thích nghe nhạc buồn. Tương tự như thế, khi sẽ vui thì mình chỉ thích nghe những bài sôi động, tươi mới.

Như vậy: vai trung phong trạng có thể khiến họ đánh giá sai về một bài bác hát. Cũng chính bài xích hát ấy, vài ngày tiếp theo nghe lại ta đang thấy: ồ, sao lần này nghe hay cố kỉnh nhỉ? Tôi ko thích việc người ta so với một bài hát, cần sửa cái này, buộc phải chỉnh cái kia. Vì lúc 1 nghệ sĩ ra mắt bài hát của chính mình ra công chúng, họ đã sống vào từng giai điệu, từng ca từ trong các số ấy rồi. Họ thỏa mãn nhu cầu họ trước rồi. Và đúng. Nghệ sỹ phải vừa lòng mình trước khi tìm cách vừa lòng công chúng. Âm nhạc nhưng vừa viết vừa lo phân vân câu này còn có hot ko thì khi nào mới xong?


Tất nhiên gồm một bảng xếp thứ hạng thì cũng tốt, nhưng rất cần được làm rõ: đầy đủ BXH chỉ là tương đối. Sau cùng, chỉ có người theo dõi mới là người có tiếng nói quyết định. Còn những người nghệ sĩ, tôi nghĩ cũng đừng nên xem xét quá nhiều, vì nhiệm vụ của họ chỉ là – thông qua âm nhạc – góp cho cuộc đời đẹp hơn. Hãy suy nghĩ về chúng ta khi còn bé. Trước kia ta chỉ mong mỏi duy nhất một thứ thôi: được hát. Chúng ta chỉ rất cần được cầm micro với đứng trên sảnh khấu, chúng ta đâu có so sánh mình với ai. Các nghệ sĩ trẻ cũng đừng âu lo quá vì chưng bị so sánh với những người đi trước. Âm nhạc trước hết đề xuất lạc quan. Dù lúc đó bạn đang buồn giỏi vui, thì chỉ cần sự lạc quan, ta sẽ đụng vào trái tim tín đồ khác.

Đó là xem xét của cá nhân, tôi không dám nói mình đúng tuyệt sai, nhưng âm thanh rất rất khó có một BXH đúng. Vì music là món ăn, nhưng món ăn thì tùy vào khẩu vị của từng người, từng vùng miền nữa. Vậy đừng làm cho cho mẩu truyện âm nhạc trở bắt buộc căng thẳng. Âm nhạc nhằm xả stress, để quên đi gần như phiền lo mà. Sứ mệnh của người nghệ sỹ là cống hiến, là đem lại những điều giỏi đẹp. Vậy thì hãy đưa đi đã, làm cho ca khúc gồm đời sống của riêng nó, rồi người theo dõi sẽ nói cho bạn biết mình xứng đáng hay không xứng đáng.

Tôi siêu ít khi nhấn xét về ai, vì tôi biết mỗi cá nhân có giá trị của riêng mình. Và họ tốt ở địa chỉ của họ. Là mình thì mình sẽ không làm được, tương tự như họ không làm cho được cái mình vẫn làm tại đoạn của mình. Vậy thì toàn bộ hãy cùng làm cho đi, hãy trổ đam mê của chính bản thân mình ra đi, miễn sao lịch lãm và văn minh, hai thứ mà ta nên đào bới đầu tiên. Âm nhạc là nhằm thưởng thức, chưa phải để so kè.


Tôi luôn cho rằng bản thân bản thân có ba sứ mệnh.

Một: sứ mệnh yêu cầu làm một fan con ngoan.

Hai: trở nên người bổ ích cho thôn hội.

Ba: quá qua được bạn dạng thân.


Mỗi sáng sủa thức dậy, tôi đông đảo nghĩ mang đến ba thiên chức này. Tôi luôn luôn tự hỏi: tôi đã phải là 1 trong những người bé ngoan chưa, mình đã sống có ích cho buôn bản hội không và đang vượt qua bạn dạng thân bản thân chưa?

Còn tư tưởng “sứ mệnh” mà lại anh nói có vẻ nó thiên về việc nghiệp, về tương lai, về hầu như thứ cơ mà ta đang sống chết vì chưng nó. Tôi không đủ can đảm ôm thiên chức nào vào fan mà chỉ nghĩ đơn giản dễ dàng thế này: ông Trời đã mang lại mình chiếc tài và loại duyên được làm nghệ thuật, thì có lẽ rằng ông phải bao gồm một… ý tứ giỏi kỳ vọng gì đó.


Tôi luôn xem xét về chuyện làm nghệ thuật của mình mỗi ngày. Trường hợp một ngày tôi cảm giác thế là đang đủ, tôi chắc chắn là sẽ giới hạn lại. Cùng con tín đồ thứ hai trong tôi lại hỏi: cố gắng nào là đủ? với tôi lại từ bỏ trả lời: chả bao giờ là đủ. Ai ai cũng có thể nói: biết đủ là đủ, biết đầy đủ là đã hạnh phúc. Cùng câu này quá đúng! cũng chính vì chỉ nên thấy đủ đầy là hạnh phúc.

Nhưng tôi chưa… đủ thì sao tôi hạnh phúc? Tôi đã đặt ra cho bản thân một cột mốc rồi: sau 30 tuổi tôi sẽ không còn làm ca sĩ nữa. Vì mỗi nắm hệ mới xuất hiện thêm sẽ mang theo một sức khỏe thật tởm khủng, và bao gồm những cầm hệ đi trước như tôi đây sẽ bị… ảnh hưởng bởi sức mạnh và sự mớ lạ và độc đáo ấy. Vậy thì với kinh nghiệm mà tôi vẫn tích lũy sau từng nào năm chinh chiến, sao tôi ko lùi về, chấp nhận mình cần thiết sống trong môi trường tuyên chiến đối đầu này nữa. Thì cái kim chỉ nam từ giã sảnh khấu sau năm 30 tuổi đó là cái “đủ” như ta sẽ nói.

Và sau thời điểm từ giã rồi, tôi sẽ sử dụng hết khả năng và vai trung phong sức của bản thân mình để đào tạo ra một cụ hệ trẻ, đầy tài năng và sức mạnh. Tôi sáng sủa là ca sỹ sơn tùng mtp “nghệ sĩ” vẫn “đủ” để từ giã sau 30 tuổi, đủ để thừa nhận lãnh một sứ mệnh mới, đủ để hỗ trợ các bạn trẻ với tất cả nhiệt huyết của một người… từng con trẻ như các bạn. Toàn bộ các thành viên trong công ty tôi phần nhiều biết điều đó. đa số người nghe tin tôi vẫn từ giã thì bi đát chứ, nhưng nhiều người cũng vỗ vai khích lệ. Và cá nhân tôi đã thấy chữ “đủ” của bản thân như núm đó.

Và sau 30 tuổi, tôi cũng trở nên dành thời hạn cho bạn dạng thân mình những hơn, cho bố mẹ nhiều hơn. Tôi cầu rằng sau 30 tuổi, mình sẽ có một mái nóng thật sự, bên người mình yêu, với hầu hết đứa con, và phụng dưỡng ba mẹ. Thiên chức của tôi đó: buộc phải hạnh phúc. Không hẳn là tiền bạc hay danh vọng, cũng chẳng yêu cầu thứ gì cao vời.

Sau vớ cả, hạnh phúc thỉnh thoảng chỉ là 1 cuộc call về cho bố mẹ, để thấy bao nhiêu nỗi bi quan trong ngày của chính bản thân mình đột nhiên tung biến.